Bỗng chốc thành tỷ phú, ông Sang lao vào rượu
chè, cờ bạc và nhanh chóng tán gia bại sản, phải bán nhà, về quê chăn
vịt.
Ông tên Sang, quê gốc ở An Giang, lên Đồng Nai lập nghiệp đầu năm 2007.
Không trình độ, ông chỉ biết làm thuê, phụ hồ để kiếm sống qua ngày.
Thấy ông vất vả, lại không có nhiều tiền, ông chủ một đại lý vé số ở
Biên Hòa thương tình gọi ông vào, cho làm nhân viên của đại lý để đi bán
vé số. Cứ thế, người dân Biên Hòa dần dần quen với hình bóng ông già lang thang trên các nẻo đường với nụ cười hồn hậu.
Thời vận thế nào không biết, ông mau chóng trở thành một tỷ phú chân
đất sau chớp mắt. Số là, vào một ngày nọ, khi gần đến giờ chốt sổ thì
ông cầm trên tay 2 tờ vé số cuối cùng trong tập vé số mà ông bán. Nghĩ
đi nghĩ lại, ông bấm bụng giữ 2 tờ vé cuối cùng, coi như là cầu may.
Thất thểu trở về căn phòng trọ, ông lục nồi cơm nguội ra ăn vì cả ngày
chỉ kiếm được 50.000 tiền lời, chi 20.000 mua số thì 30.000 chỉ đủ ngày
mai ăn cơm bụi.
Giờ xổ số trên tivi đến, ông hồi hộp theo dõi trên màn hình của hàng
xóm. Giải nhất đã qua, giải đặc biệt với dãy 6 con số hiện ra trên màn
hình. Không tin vào mắt mình, ông chớp chớp mấy lần cho tỉnh khi 2 tờ vé
số của ông giống y chang với 6 con số đó. Biết là đã trúng giải độc
đắc, ông chạy ù té về phòng mà tim đập, chân run vì… mừng.
Đổi thưởng tại chính đại lý mà ông đầu quân, ông ôm cục tiền đi về
trong ánh mắt vui mừng của ông chủ. Số tiền gần 2,7 tỷ đồng, ông chi ra
hơn 1 tỷ để mua căn nhà 2 tầng trong một con hẻm nhỏ ở ngay Biên Hòa. Có
người can ông nên gửi số tiền còn lại vào ngân hàng để lấy lãi, tiền
sinh ra tiền ông sẽ có cái mà sống lúc tuổi cao sức yếu. Nhưng bỏ ngoài
tai, ông cứ vậy mà tiêu theo ý mình. Có nhà, có tiền, có xe máy xịn, ông
bắt đầu muốn hưởng thụ cuộc sống của tỷ phú… cô đơn.
 |
Bà Tư, người từng bán vé số cùng ông Sang, kể lại câu chuyện. |
Ngày trước ông nghèo nên chẳng có ai chơi cùng, nay giàu muốn có bạn
thì phải có nhậu, có tiền họ mới đến. Nghĩ vậy, ông tổ chức rất nhiều
cuộc nhậu với bia lon, rượu ngoại rồi mời những người không quen biết
đến nhậu cùng.
Có người trong cuộc nhậu nói: “Nhậu hoài thì vui, nhưng say xỉn, về
nhà vợ con mắng mỏ vì không kiếm được đồng nào thì ngại lắm anh Ba (tức
ông Sang) ạ”. Nghe vậy, mỗi khi mời mấy chiến hữu đến nhậu miễn phí, ông
lại chuẩn bị mấy cái phong bì dày cộp để anh em mang về cho vợ con khỏi
buồn.
Sống trong niềm vui được tạo ra từ đồng tiền, căn nhà ông tràn ngập
những lời chúc tụng lúc trà dư tửu hậu. Có hàng xóm bên cạnh căn nhà ông
từng ở kể rằng: “Ông ấy bỏ tiền mua bia, rượu về thết đãi người dưng cứ
như là vua chúa ngày xưa vậy. Ông ấy nói rằng muốn có bạn bè, anh em để
vui vầy.
Tôi nghe thế hỏi lại là anh em dưới quê sao không mời họ lên để hưởng
lộc, sao lại cho người dưng từng hắt hủi ông lúc nghèo khó, mời tờ vé
số không thèm mua đến ăn uống, lại cho tiền bạc. Ông Sang nói anh em bà
con ở An Giang không còn ai, đành mua vui với người dưng vậy".
Ông từng tuyên bố 5 ngày tổ chức một tiệc lớn, sau đó 3 ngày là một tiệc nhỏ để thết đãi anh em. Sống
trong xa hoa, ông chẳng còn nghĩ đến quá khứ cuốc bộ một ngày mấy chục
cây số để kiếm được mấy chục nghìn mà mình từng trải qua. Tuy vậy, theo
mấy cô chú bán vé số cùng đại lý thì tính ông rất hào phóng.
“Ngày ông trúng độc đắc, ông cho mỗi đồng nghiệp quen mỗi người vài
triệu để chia sẻ may mắn. Về phần mình, ông tuyên bố bỏ hẳn nghề bán vé
số vì cứ nghĩ đến là ông rùng mình”, cụ Tư, một đồng nghiệp, bồi hồi kể
lại.
Để hưởng thụ cuộc sống giàu có, vương giả, ông sắm cho mình những vật
dụng đắt tiền rất tùy hứng. “Nhậu mà không có hát, thấy nó buồn sao ấy
anh Ba ơi”, tiếng than thở của một chiến hữu vang lên trong cuộc nhậu
làm ông nổi máu đại gia. Ngay sáng hôm sau, ông đích thân lên Sài Gòn
chọn một giàn karaoke “xịn hết cỡ” với chi phí 50 triệu đồng để anh em
tha hồ hát hò.
Ăn tiêu vô tổ chức, không tính toán, nên chẳng mấy chốc ông đã tiêu gần
cả tỷ bạc vào những cuộc vui với người dưng. Thấy ông tội nghiệp, nhiều
bác cán bộ hưu trí xung quanh thương tình khuyên bảo thì ông không
nghe, ông nói: “Tiền bạc là phù du, cả đời tui đã cực, nay trời thương
mà cho lộc thì phải biết hưởng thụ”.
Rồi tiền bạc cứ thế vơi dần, ông lại đi đánh bạc để lấy lại tiền. Vốn
là nông dân, từ nhỏ chỉ biết ruộng đồng, mớ rau, con cá, ông chẳng biết
bài bạc là gì. Muốn có thêm tiền để duy trì những cuộc vui, ông nhờ mấy
chiến hữu bày cách chơi làm sao cho dễ thắng nhất. Qua mấy lần thắng
được vài triệu bạc, ông ham rồi sa vào bài bạc lúc nào không biết.
Lúc trước nhậu nhẹt, nay ông lại đàn đúm với mấy tay cao thủ để phân
tài cao thấp. Cờ gian bạc lận, ông nông dân tỷ phú bị lột mấy trăm triệu
sau vài đêm thức trắng làm bạn với “bác thằng Bần”. Cay cú với trò đỏ
đen, lại muốn để người ta mãi gọi là “đại gia”, ông chuyển hướng sang
trò cá độ bóng đá. Dù không biết chút kiến thức nào về bóng đá, nhưng
ông thích cái cảm giác được ngồi trong quán cà phê máy lạnh, tay nắm cục
tiền để độ với mấy “thằng nhà cái” ở tận đẩu tận đâu bên nước ngoài.
Để cho ra dáng tay chơi, ông gọi một thanh niên có tiếng am hiểu về món
này làm quân sư cho mình trong những trận ông đặt kèo. Không biết ông
“huấn luyện viên cá độ” này tài giỏi đến đâu mà chỉ cho ông thắng đến
mấy trận liền với số tiền hàng chục triệu. Khen anh ta mát tay, ông
thưởng hậu rồi đặt trọn niềm tin vào sư phụ này. Cờ bạc đãi tay mới, sau
chuỗi trận thắng là liên tiếp các trận ông bị thua tơi tả. Hết tiền mặt
để chơi, quân sư nói ông còn căn nhà, sổ đỏ có thể cầm được để có tiền
chơi tiếp.
Nghĩ tiền từ trên trời rơi xuống, ông đặt tiếp mấy kèo nữa với tiền vay
mượn của mấy tay anh chị. Bị thua liên miên, số nợ ngày càng lớn, tiền
lãi thì tính theo ngày nên chỉ mấy tháng sau, mùa bóng chưa kết thúc mà
“mùa đòi nợ” đã đến với ông. Căn nhà ông ở nhanh chóng được mấy gã xăm
trổ đầy mình thường xuyên ghé thăm để thu nợ giùm mấy đại ca. Hết hồn
với những câu nói sặc mùi dao kiếm, ông kêu gấp người đến bán căn nhà để
sớm được yên thân.
Ngày bước ra đường sau khi từ giã ngôi nhà, ông rưng rưng nước mắt. Mới
cách đó mấy tháng, nơi đây còn đầy ắp tiếng nói, tiếng cười của những
chiến hữu, nay đã thành của người khác. Ôm một mớ áo quần, cầm trong tay
số tiền ít ỏi còn lại, ông về quê dựng căn chòi gần bờ sông để nuôi
vịt. Bà Tư kể lại: “Lúc đó, ông ấy nói giấc mơ của tui tiêu tan rồi,
tiền cũng mất, nhà cũng mất, tất cả đều vì cờ bạc. Sang hay hèn, cũng
chỉ tại mình”.
Kể đến đó, bà Tư cũng không cầm được nước mắt: “Ngày trước, ông ấy có
đông bạn bè đến ăn nhậu, nhận phong bì là thế, ai cũng gọi ông Sang là
đại gia. Lúc ông ấy tay trắng ra đi trong nghèo hèn thì chẳng có ai đến
tiễn ông vài bước”.
Cám cảnh cho thân già lụ khụ, chỉ có anh xe ôm là hứa sẽ không lấy tiền
của ông vì ông là ân nhân đã cho vốn để mình mua xe kiếm sống. Sau
chuyến xe ấy, chẳng ai biết ông về đâu sau quãng thời gian làm tỷ phú
ngắn ngủi như giấc mơ của mình.